Trang 5 trong tổng số 10
Chương 5
Nỗi mừng rỡ vừa chớm lên trong lòng Tiểu Long vụt tắt ngóm. Nó nói, giọng ỉu xìu:
- Hỏng bét rồi!
Qúy ròm liếc bạn:
- Mày than vãn gì thế?
- Tao bảo hỏng bét rồi!
- Cái gì hỏng bét?
Tiểu Long thở dài:
- Trường tan học rồi!
Qúy ròm vẫn không hiểu:
- Trường tan thì sao?
- Thì thầy cô giáo về hết chứ là sao?
Qúy ròm tiếp tục vò đầu:
- Tao không rõ mày muốn nói gì!
- Mày đừng có giả vờ! - Tiểu Long nhăn mặt - Chả phải mày muốn đến gặp người thầy giáo trong câu đố sao?
- Không! Câu đố đâu có bảo mình đến gặp thầy giáo!
Tới phiên Tiểu Long tròn mắt:
- Chứ đến gặp ai?
- Chả gặp ai cả! Họ chỉ bảo mình đến trường học thôi!
- Ðể làm gì?
- Bố ai mà biết! - Qúy ròm thở ra - Cứ đến đó hẵng hay!
Qủa nhiên, đang trưa trường vắng lặng. Học trò đã ra về. Các thầy cô gioáo có lẽ cũng không còn ai ở lại. Chờ đón bọn Tiểu Long là hai cánh cổng đóng kín. Trên trụ cổng bên trái có một chữ duy nhất, một chữ in hoa viết bằng than: “NEWS”! Qúy ròm nhìn lên trụ cổng, tặc lưỡi:
- Có lẽ đây là mật mã của nhóm Hải Âu!
- Lại tiếng Anh! - Tiểu Long thở ra.
Nhỏ Hạnh vỗ vỗ trán:
- “News” là “tin tức”! Chả hiểu họ viết vậy là có ý gì?
Qúy ròm cũng bắt chước nhỏ Hạnh đưa tay vỗ vỗ trán. Nhưng lại chẳng nghĩ được gì. Nó chỉ nghe cái trán hơi ê ê. Thật khó mà tìm được ý nghĩa đằng sau một chữ vỏn vẹn. VỚi một bài thơ hoặc chí ít là với một câu thì bọn Qúy ròm họa may có thể mò mẫm được. Ðằng này chỉ có một chữ, lại là một chữ vô cùng bí hiểm. Tiểu Long “e hèm” một tiếng:
- Chẳng có gì chứng tỏ đây là mật mã của họ!
Qúy ròm nhếch môi:
- Mày dựa vào đâu mà nói thế?
- Tao chẳng thấy hình vẽ chim hải âu đâu cả! Chữ “news” này có thể do bọn học trò viết chơi!
- Không phải của bọn học trò đâu - Nhỏ Hạnh lên tiếng phản bác - Mật mã của nhóm Hải Âu không nhất thiết phải có hình chim hải âu đi kèm! Tấm bảng “Where is he?” đằng kia có hình con chim nào đâu!
Nhỏ Hạnh nói có sách mách có chứng, Tiểu Long tắc tị. Nó ấp úng:
- Thế “tin tức” có nghĩa là gi?
Nhỏ Hạnh nhíu mày:
- Hạnh nghĩ chưa ra! Có thể nhóm Hải Âu bảo mình đứng ở đây để đợi một tin tức nào đó!
- Một tin tức nào đó? - Lời giải thích mơ hồ của nhỏ Hạnh khiến Tiểu Long ngơ ngác.
Nhỏ Hạnh gật đầu:
- Ừ! Một tin tức nào đó do một người nào đó đem lại!
Lần giải thích thứ hai của nhỏ Hạnh còn mù mịt hơn lần giải thích thứ nhất. Ðến nỗi ngay cả Qúy ròm cũng phải gãi cằm:
- Hạnh tin như thế thật hả?
Nhỏ Hạnh cắn môi:
- Không tin cũng phải thử! Tụi mình chẳng còn cách nào khác!
Tiểu Long phấp phỏng hỏi:
- Thế mình phải đợi đến bao giờ?
- Ðến chừng nào có người đem tin tức lại!
Tiểu Long càng hoảng:
- Thế nhỡ đến tối mà chẳng có ai đến thì sao?
- Thì vẫn phải đợi đến tối chứ sao! - Qúy ròm khịt mũi đáp thay nhỏ Hạnh.
Cái giọng đe dọa của Qúy ròm làm Tiểu Long phát sốt. Nó ngập ngừng:
- Nhưng...
- Nhưng sao?
Tiểu Long bối rối chỉ tay vào bụng:
- Tao... tao đói qúa!
Thú nhận bất ngờ của Tiểu Long khiến Qúy ròm sực nhớ từ khi xuống xe đến giờ, tụi nó chưa có gì vào bụng. Mà trời thì đã qúa trưa rồi. Qúy ròm giả bộ lạnh lùng:
- Hừ, mày lúc nào cũng nghĩ đến chuyện ăn uống!
Rồi trước vẻ mặt sượng sùng của Tiểu Long, đang nghiêm nghị nó bỗng toét miệng cười:
- Mà nếu mày không nói, tao cũng quên khuấy là đã đến giờ ăn trưa rồi1
Qúy ròm vừa dứt câu, nhỏ Hạnh đã cười khì phụ họa:
- Ừ, Hạnh cũng nghe đói lả rồi đây nè!
Mặt tươi roi rói, Tiểu Long thở đánh phào một cái và hớn hở đề nghị:
- Mấy bạn cứ đứng đây đợi... tin tức, để tôi đi kiếm cái gì về ăn!
- Cái gì là cái gì?
Vẻ bần thần của nhỏ Hạnh làm Qúy ròm càng thêm sốt ruột. Mặt nó nhăn như bị:
- Có gì thì nói đại ra cho rồi, cứ làm “công chúa ngủ trong rừng” mãi!
Giọng điệu cáu kỉnh của Qúy ròm phát huy hiệu lực ngay lập tức. Nhỏ Hạnh như bừng tỉnh khỏi cơn mơ, nó “à” một tiếng rồi quay nhìn Qúy ròm và Tiểu Long, chớp chớp mắt:
- Long và Qúy có nhớ các từ “Ðông Tây Nam Bắc” trong tiếng Anh không?
Thấy “cô giáo” hỏi dễ qúa, lợi dụng lúc Qr còn đang suy nghĩ về câu hỏi lạ lùng của nhỏ Hạnh, Tiểu Long mau miệng đáp:
- East là hướng Ðông, West là hướng Tây, North là hướng Bắc, South là hướng Nam!
- Ðúng rồi! - Nhỏ Hạnh mỉm cười - Bây giờ Long và Qúy nhìn lên trụ cổng xem chữ “news” có phải do bốn chữ đầu của bốn từ “Ðông Tây Nam Bắc” hợp thành không!
Câu nói của nhỏ Hạnh khiến Tiểu Long và Qúy ròm giật thót. Tiểu Long khù khờ ngơ ngác đã đành, ngay cả vua giải câu đố Qúy ròm cũng bàng hoàng trước phát hiện bất ngờ của nhỏ Hạnh. Qủa thật, N tức là North, E là East, W là West và S là South! Có tài thánh Qúy ròm mới nghĩ ra chữ “news” có nghĩa là “tin tức” kia thực chất chỉ là những ký hiệu chỉ phương hướng. Qúy ròm thở hắt ra:
- Không ngờ nhóm Hải Âu lại nghĩ ra một trò ngoắt ghoéo chết người như vậy!
Rồi nó quay sang nhỏ Hạnh, giọng không giấu vẻ thán phục:
- Mà có lẽ trên đời này cũng chỉ có Hạnh mới khám phá ra được nội dung của bức mật mã hiểm hóc này thôi!
- Thôi đi! - Nhỏ Hạnh đỏ mặt - Nếu vừa rồi Qúy không cho biết chữ đó có thể chỉ phương hướng...
Nhỏ Hạnh chưa kịp nói dứt câu thì Tiểu Long đã nôn nóng giục:
- Thôi, đi lẹ đi! Ở đó mà khen qua khen lại!
- Ði đâu? - Qúy ròm ngạc nhiên.
- Thì đi về hướng Ðông chứ đi đâu! - Tiểu Long hùng hổ, vừa nói nó vừa cất bước - Người ta chả khoang tròn chữ E là gì!
- Ối trời! Mày thông minh lên tự bao giờ thế hở Tiểu Long?
Qúy ròm vừa đi theo bạn vừa ngoác miệng trêu. Tiểu Long cũng biết thế nhưng không hiểu sao nó vẫn thấy khoai khoái. Có lẽ nó khoái nhất là không phải tiếp tục đứng chôn chân trước cổng trường để chờ đợi “tin tức” một cách vô vọng.